Diễm Ngân

Là một người bình thường thường đến mức không thể nào thường hơn


Đêm Noel năm một ngàn chín trăm chín mươi chín

Tối trời,mình xuống sảnh đi dạo sẵn nói chuyện với chú Bảo Vệ.
Được đoạn giọng chú trầm lại khi kể lý do chọn làm bảo vệ ca đêm.
Chú kể chú có cô con gái bị tai nạn xe mất ngay đêm noel khi tròn 18 tuổi. Chị ấy sinh năm 1981 từ ngày mất đến nay cũng đã 25 năm rồi mà chú với vợ chưa thể quên. Chú phải đi làm để đỡ nhớ con.
Những năm đầu cô chú sống như chết nhưng vì còn đứa con trai nên cố gắng sống lo cho nó. Kể từ đó chú không muốn đi đâu ra ngoài chơi ban đêm đặc biệt là dịp cuối năm.
Kể chưa xong mình thấy chú chạy vội vào WC mắt đỏ hoe tựa như nỗi đau chỉ mới hôm qua.
Còn mình bấm thang máy lên nhà mà lòng tơi tả. Tự nhiên cảm thấy đêm Noel năm 1999 tàn ác quá!
Mình biết nỗi mất mác này suốt kiếp không vơi!
Mình ôm con gái nhỏ vào lòng thủ thỉ với con – Sau này con lớn lên có thể không đi xe máy hoặc nếu có chạy xe máy đi đâu ngoài đường con có thể luôn chở theo Mẹ không?



Bình luận về bài viết này