Diễm Ngân

Là một người bình thường thường đến mức không thể nào thường hơn


Niềm tin giới hạn

Phải sau rất nhiều năm sau khi gỡ đi từng lớp niềm tin giới hạn của mình thì mới đủ dũng cảm viết về đề tài này.

Niềm tin tạo nên Suy nghĩ. Suy nghĩ tạo nên Cảm xúc. Cảm xúc tạo nên Hành động.

Niềm tin giới hạn được hiểu là những niềm tin chúng ta tin là đúng và “sống chết” với nó. Đó có thể là cách chúng ta nghĩ về mình hay người khác hay về thế giới. Gọi là niềm tin giới hạn nếu góc nhìn, suy nghĩ đó nó giới hạn mình lại tệ hơn là nó đem đến cảm xúc tiêu cực như sợ hãi,giận dữ,thất vọng…

Những niềm tin này được hình thành từ những trải nghiệm của mình hoặc từ những góc nhìn người khác gán cho mình. Không có đúng sai chỉ có phù hợp hay không phù hợp với mình hiện tại.

Ví dụ: Hồi 8 năm trước khi lên vị trí trưởng nhóm tư vấn và bắt đầu có nhân viên cấp dưới mình “sống chết” với niềm tin rằng ” Làm quản lý thì phải lạnh lùng, nguyên tắc, logic nhân viên mới nể và sợ” – Thế là mình đặt nguyên tắc, đặt quy định cho tất cả mọi thứ và kìm chế bản thân mình với mọi người. Sau đó nhận thấy có vấn đề và nó không phải là mình – Nghĩa là mình thấy cái mong muốn được xem đồng nghiệp như gia đình và cái niềm tin mình đặt ra ở trên nó đánh nhau.

Mình bắt đầu phá bỏ và thay đổi niềm tin đó bằng niềm tin ” Những cái khung để công việc đạt hiệu quả cao nhất thì giữ còn những cái khác thì thoải mái và hoà đồng với mọi người vì mình thực sự muốn có 8 tiếng vui vẻ với đồng nghiệp”. Càng lớn tuổi thì mình càng không còn khung nào cả thay bằng những cách thức khác thú vị hơn. Bây giờ mình luôn vui vẻ hoà đồng với team nhưng khi cần kiên quyết vẫn nhìn thấy sự tôn trọng tuyệt đối của team dành cho mình.

Những niềm tin này thực ra không có tốt xấu hay đúng sai nó chỉ là cái đôi khi làm chúng ta bị đóng khung bị giới hạn mình làm mình luôn thấy nội tâm mâu thuẫn tệ hơn là cản trở chúng ta tới cái làm cho chúng ta hạnh phúc. Và người duy nhất đưa niềm tin đó vào mình là mình nên người duy nhất có thể mang nó đi hay thay đổi nó cũng chỉ có thể là mình.

Có rất nhiều niềm tin mình hình thành từ những trải nghiệm trong quá khứ và chúng ta mang theo nó đến hiện tại và chưa thể nào thoát. Chúng tác động tiêu cực đến thời kỳ trưởng thành nếu không được giải quyết. Nếu không loại bỏ và thay thế chúng thì chúng ta sẽ tiếp tục sống trong cái giới hạn đeo bám ta từ thuở nhỏ đó.
Ví dụ:
Niềm tin lúc nhỏ của một cô gái chứng kiến ba mẹ cãi nhau, cô đã hình thành niềm tin “Hôn nhân là khổ” và cho đến bây giờ khi quá tuổi ba mươi việc loay hoay tìm một mối quan hệ gắn bó với cô không khó nhưng khi chuẩn bi đến giai đoạn cưới hỏi cô lại bỏ chạy vì cô sợ khổ vì cô tin “hôn nhân là khổ”.
Hay một cậu bé khác bị điểm kém bị mắng là “Đồ vô dụng” lớn lên cậu ấy vẫn còn niềm tin rằng mình “Thực sự rất vô dụng”….

Đọc đến đây thì bạn đếm được mình có bao nhiêu niềm tin giới hạn rồi?



Bình luận về bài viết này