
Hôm nay em nói chuyện với Chị nhận ra nỗi dằn vặt “ Vì Chị không tha thứ cho anh mà con của chị thiếu mất Ba” . Nỗi ân hận dày vò chị và chị muốn làm tất cả mọi thứ để bù đắp về tinh thần và cả vật chất cho con mình hay đôi lần chị nghĩ đến việc quay lại con đường cũ mà mình đã từ bỏ.
Mình đã hỏi chị rằng “ Chị muốn con chị sống hồn nhiên như hiện tại hay muốn nó sống mà chứng kiến tình trạng gia đình bất hoà rồi lấy lý do vì nó mà chấp vá” hay đôi lần chị hãy tự hỏi mình là nếu đổi lại là Chị thì Chị có vui thực sự không khi mà Ba Mẹ chị cố níu cuộc hôn nhân vì mình? Chị chắc sẽ vui trong cảnh gượng gạo đó không? Chị có muốn lấy cái hạnh phúc trên sự hi sinh của người mình thương yêu nhất? Liệu những đứa trẻ với tâm hồn không lành lặn mang những tổn thương từ nhỏ lớn lên sẽ phát triển lành lặn hay không?
Cho nên em cho là chị đã làm rất đúng rồi, chị đã làm rất tốt và đã rất dũng cảm. Đôi khi mình rời xa người nào đó không hẳn vì họ không đủ tốt hay mình cố chấp không tha thứ hay buông bỏ mà là mình không còn cảm thấy nên đi tiếp cùng người đó nữa, chỉ vậy thôi. Còn lỗi của ai, ai tốt ai xấu không quan trọng bằng kết quả cuối cùng.
Hãy tin là mình và cả người đồng hành cũ xứng đáng có một hướng đi phù hợp khác!
Hãy tin là Chị xứng đáng được hạnh phúc trong sự bao bọc của một người đàn ông vững chãi!
Hãy tin là Chị xứng đáng được nhỏ bé, được chiều chuộng và an toàn trong vòng tay của ai đó!
Hãy chứng minh cho con chị thấy rằng cuộc đời mỗi sự lựa chọn của chị hay của con đều sẽ có đúng sai quan trọng hơn hết là mình biết cách thay đổi và thích nghi để mình hạnh phúc hơn mà không oán trách bản thân! Rồi sau này nếu một lúc nào đó lỡ con mình có lạc lối hãy để Chị là tấm gương sáng nhất cho con mình ở hành trình lấy lại tình yêu và niềm vui sống của chính mình.
Hãy để Chị là ngọn hải đăng sáng nhất trong lòng con mình! Chị nhé!

Bình luận về bài viết này