“ Ê đi thành phố dìa nhớ mua cho ổ bánh mì nghen!”
Câu nói mà hồi nhỏ ở dưới quê mỗi bận khăn gói quả mướp lên Sài Gòn thăm Mẹ Cha là được mấy bà dặn.
Hầu như ai đi Thành phố cũng mua bánh mì về làm quà – Bánh mì ở mấy lò dọc quốc lộ ở Bình Chánh đặt ruột năm ngàn một ổ. Dưới quê kiếm đỏ mắt không có.
Có ổ bánh mì này người nhà quê như mình sẽ chấm đường hoặc sữa đặc ông thọ.
Thời xưa mà được cho ổ bánh mì là quý dữ lắm mới cho.
Bây giờ lớn rồi lâu lâu về quê mình hay ghé Big C mua bánh mì ổ thiệt dài ở đó đi tặng mọi người.
Mình sinh ra ở Tiền Giang, nếp văn hoá miền Tây Nam Bộ ăn sâu trong tiềm thức.
Cứ có đồ ăn ngon là múc cho lẫn nhau. Nhà Nội Ngoại mình gần nhau nên nhà Ngoại ăn cái gì ngon là múc chừa riêng cho Nội và ngược lại. Mình là quân đánh thuê ở cả 2 đầu và vận chuyển freeship.
Ăn uống tiếp đãi khách khứa rộng rãi thoải mái bởi tư duy “Người ta ăn thì còn, mình ăn thì mất!” Cái còn bà Ngoại giải thích cho mình là “còn tình còn nghĩa chứ xá gì miếng ăn con! “
Mỗi lần nhà có đám giỗ Mẹ hay Má mình đều muốn mua về rồi nấu chứ không muốn đặt sẵn theo số khách để còn có dư sau đám cho người này người kia. Dù cực quá trời quá đất!
Mình còn nhớ hồi nhỏ đều canh bà Nội đi đám gì đó về tại Nội sẽ xoè cái túi ni lông trong đó có con tôm hay cục thịt. Vậy mà có bận đi đám cưới dưới quê mình đã cảm thấy hành vi gắp đồ ăn bỏ vô túi ni long rồi nhét vô áo mình mang về là bất lịch sự mình đã bực bội mà quên đi đoạn kí ức vui vẻ này. Tội lỗi ghê!
Thiệt mấy ổ bánh mì đặc ruột mới làm này làm mắt cứ cay xoè xoè vì nhớ quê và nhớ mình lúc nhỏ!


Bình luận về bài viết này