Diễm Ngân

Là một người bình thường thường đến mức không thể nào thường hơn


Mưa Tiền Giang

Hồi nhỏ mỗi bận thấy mưa là ào ra tắm – tắm tới chừng nào tay chân nhăn nheo miệng đánh bò cạp liên tục mới vô.
Bà Nội miệng thì càm ràm tắm mưa là bệnh nhưng tay thì múc nước sạch tắm lại cho mình.
Hôm kia cũng có hai đứa một trẻ một hơi già thấy mưa lớn là lao ra đường tắm, tắm chán thì lôi dù ra đi dạo mưa cho đã.
Nội vẫn nằm đó nhìn và càm ràm “Mưa tắm bệnh…”
Đôi lúc nghe tiếng càm ràm mà vui cả tuần sau đó!



Bình luận về bài viết này