Mấy nay, khắp cõi mạng tràn ngập nỗi tiếc thương dành cho nghệ sĩ Quý Bình. Nhưng điều khiến mình day dứt nhất lại là hình ảnh con trai ba tuổi của anh – còn quá nhỏ để hiểu rằng Cha mình đã ra đi mãi mãi. Chắc phải rất lâu sau, khi vô thức gọi “Cha ơi” nhưng chẳng ai trả lời, khi nhìn những đứa trẻ khác được cha dắt tay mà mình thì không, bé mới nhận ra mất cha là như thế nào. Và lúc đó, nỗi đau mới thực sự bắt đầu.
Rất nhiều người công kích người vợ, rồi truyền thông thêm thông tin lại thay đổi, quay sang xót xa thương cảm. Nhưng mình nghĩ, chẳng ai có thể hiểu được nỗi thống khổ, nỗi cô độc của một người phụ nữ khi mất đi chồng, cũng là cha của con mình. Cô ấy sẽ phải mạnh mẽ đến nhường nào để vừa làm mẹ, vừa gánh luôn cả vai trò của một người cha.
Và kể cả sau này, nếu cô ấy tìm được hạnh phúc mới, thì nỗi mất mát này vẫn sẽ còn đó, không gì thay thế được. Những ngày giỗ, những khoảnh khắc con trai thắc mắc về cha, những lần nhìn lại một bức ảnh cũ… có những vết thương không chảy máu, nhưng mãi mãi không lành.
Người Việt Nam mình có một nỗi sợ khi nói về cái chết. Sợ xui xẻo, sợ nói ra rồi nó thành sự thật, sợ chạm vào điều cấm kỵ. Nhưng có ai sống mãi mà không đi qua sinh – lão – bệnh – tử? Mình nghĩ, chừng nào ta chấp nhận rằng điều đó là thật, ta mới có thể chuẩn bị – hoặc ít nhất là ra đi mà không để lại vướng bận.
Mình cũng mong được sống thật lâu, nhưng mình hiểu đó không phải là điều mình có thể quyết định. Và vì thế, ngay khi Bơ có thể học được bất kỳ điều gì để tự lập, mình đều cố gắng kiên nhẫn chỉ dạy.
Như sáng nay, mình dạy con tự tắm, tự mặc quần áo, tự vệ sinh cá nhân và tự buộc tóc. Nếu mình làm giúp con, chỉ mất 30 phút, nhưng mình đã dành gần 2 tiếng để kiên nhẫn hướng dẫn.
Vì mình biết, nếu một ngày nào đó mình không còn bên cạnh, con phải biết cách tự chăm sóc chính mình.
Vì mình biết, chúng ta đều là con người với thời gian hữu hạn.
Và vì mình biết, sẽ có một ngày, ai đó gọi mình nhưng chẳng bao giờ nhận lại lời đáp nữa.



Bình luận về bài viết này