Có những buổi chiều, mình chẳng làm gì ngoài ngồi thảnh thơi ở sân sau, tay cầm ly nước mát, nhìn quanh một vòng mà thấy lòng mình… chậm lại.
Má chồng lụi cụi trong bếp, bàn tay gầy gầy quen thuộc xoay trở những món ăn xưa cũ. Lâu lâu má ló đầu ra, cười hiền hỏi:
“Mày ăn chuối không tao nấu?”
Câu hỏi đơn sơ mà nghe như một cái vuốt ve – không chỉ cho cái bụng, mà cả tâm hồn.
Ngoài sân, ba chồng lom khom bên những luống rau. Ông không nói nhiều, nhưng dáng lưng cong vì nắng, vì đất, lại kể những câu chuyện kiên trì. Ba vun từng gốc cây như vun vén một điều gì đó rất bền – có lẽ là sự yên ổn cho cả nhà.
Em chồng đi làm về, bước chân thoăn thoắt quen thuộc ở đầu ngõ. Tay dúi vào Bơ bịch bánh tráng, ly trà sữa, món này món kia.
Chồng mình thì… vẫn thế. Chiều là ôm cần câu ra bờ sông,vui như trẻ nhỏ.
Còn bé Bơ thì hồn nhiên với “giang sơn” đồ chơi bày khắp phòng ngủ. Con hát líu lo, tay chân múa máy, chẳng cần ai dạy cũng biết cách làm căn nhà rộn ràng.
Mỗi người một góc. Một nhịp sống riêng.
Nhưng không khí thì lúc nào cũng đằm thắm, đủ đầy, chậm rãi như một bản nhạc không lời.
Không ai cần phải gồng. Không ai cần phải cố hòa hợp. Vì có những nhà, người ta thương nhau bằng bản năng.
Má chồng hay nói:
“Má ngày xưa làm dâu cực, giờ má để mày sướng giùm má.”
Nghe vừa thương, vừa cảm động. Vì đúng là… ở bên nhà chồng mà như ở nhà mình.
Muốn gì cũng được. Nói gì cũng lắng nghe.
Lấn lướt tẹt ga….
Người ta hỏi:
“Về bên chồng có thoải mái không?”
Mình chỉ cười, rồi đáp nhỏ:
“Về bên chồng, là thấy… bình yên.”



Bình luận về bài viết này