Mười chín năm lên Sài Gòn học rồi đi làm, mình rất ít khi về Tiền Giang, có khi chỉ một hoặc hai lần trong năm.
Nhưng năm nay lại khác… Đây là năm mình về quê nhiều nhất, có tuần ba lần, còn bình thường là mỗi cuối tuần.
Về quê nhiều, mình dần “bị lây” nếp sống và văn hóa nơi đây.
Và một trong những nét văn hóa rõ nhất của người Miền Tây là sự chia sẻ, cùng nhau gánh vác khó khăn, mất mát.
🏡 Nhà này có ai bệnh, cả xóm sẽ qua thăm.
🕊 Nhà kia có người mất, dòng họ và hàng xóm sẽ cùng lo liệu, người phụ việc này, người đỡ đần việc kia.
Không ai để ai cô đơn.
Đợt rồi, dưới quê, Ông Mười và Cậu Linh lần lượt qua đời, cách nhau gần một tháng.
Mỗi lần nhớ đến, lòng vẫn chạnh buồn…
🌉 Chắc bữa sau về quê, đi ngang cây cầu xi măng, sẽ lại nhớ Ông Mười và Cậu.


Bình luận về bài viết này